Vitamin A và tiền vitamin A

Vitamin A và tiền vitamin A thật sự khác nhau, cần phải đưa ra cách phân biệt chính xác và rõ ràng hơn
Vì phần lớn chúng ta không phân biệt được vitamin A và tiền vitamin A, mặc dù chúng thật sự khác nhau, nên cần phải đưa ra cách phân biệt chính xác và rõ ràng hơn. Vitamin A ở thể ête retinon phức tạp có trong mỡ động vật (gan cá moru, và gan động vật), và có cả trong trứng, dầu ô liu, pho mát, v.v.. Còn tiền vitamin A thì chỉ có ở thực vật giàu sắc tố carotinoit: trong cà rốt, cần tây, rau chân vịt, dưa bở ngọt, mơ, bắp cải, v.v..
Nhu cầu hàng ngày của người lớn vào khoảng 800 – 1000 microgam vitamin A.
Gan là “một kho” độc đáo có gần 90% vitamin A của cơ thể người. Vitamin A từ gan đi tới những nơi có nhu cầu cần thiết. Theo thống kê dịch tễ học, thì tai biến bệnh ung thư tỷ lệ nghịch với hàm lượng tính bằng phần trăm của retinon có trong máu hoặc nói một cách khác là tỷ lệ nghịch với chất beta caroten đi vào trong máu. Chúng tôi đã tiến hành thí nghiệm và thấy tốc độ oxy hóa của tế bào thay đổi tùy theo các lứa tuổi và nó cho thấy phần trăm hàm lượng của retinon có trong máu giảm xuống đáng kể theo thời gian: nếu 25 tuổi thì hệ số này bằng 960mkg/l thì đến 80 tuổi, nó hạ xuống còn 700mkg/l.
Vì với lượng tương đối lớn beta caroten cũng không gây độc hại (thời gian sử dụng dài cũng không sợ) nên có thể dùng dư ra, tùy thích trong thức ăn.
Nhưng ngược lại, cần thận trọng với vitamin A ở dạng thuốc viên. Khác với tiền vitamin A (tác dụng của nó chung cuộc nhằm kích thích gan tạo ra vitamin A), việc sử dụng quá mức vitamin A có thể trở thành nguyên nhân sinh ra nhiễm độc.
Bảo vệ bổ sung ở môi trường nước
Vitamin C
Có lẽ không có bạn đọc nào, trong đời lại chưa một lần dùng vitamin C.
Vitamin này cùng với aspirin là phương thuốc “cấp cứu” chủ yếu. Người ta sử dụng nó khi thấy có dấu hiệu đầu tiên của bệnh cảm cúm và thậm chí chỉ là mệt mỏi trong người. Nó bảo vệ con người tránh được nhiều bệnh, trong đó có bệnh Xcobut mà có thời các thủy thủ rất sợ.
Năm 1960, nhờ các công trình khoa học của Linus Poling, người được nhận giải thưởng Nobel về hóa học, vitamin C trở thành đối tượng được chú ý nghiên cứu. Nhà khoa học Mỹ quả quyết rằng, vitamin C có thể được dùng làm thuốc phòng và chữa bệnh ung thư nếu mỗi ngày sử dụng 10g và nó có lợi cho bản thân hơn nhiều loại khác! Song, những nghiên cứu được thực hiện một cách kỹ càng, thật đáng tiếc, đã không xóa nổi bóng đen nghi ngờ rằng, có thật vitamin C có tác dụng chữa ung thư ở các bộ phận tiêu hóa có “hiệu quả” hay chỉ giống như một loại thuốc thử nghiệm trung tính chứa nước, tức là loại thuốc y học giả hiệu được bào chế từ các chất trung tính.