Tương hỗ của gen di truyền

Có nhiều sự tương đồng đặc điểm cơ chế lão hóa, nguyên nhân tử vong và tuổi thọ ở các cặp song sinh
Vấn đề tương hỗ của gen di truyền, của tốc độ quá trình lão hóa và tuổi thọ đã thu hút sự chú ý của các nhà khoa học ngay từ cuối những năm 50 của thế kỷ XX, khi đối tượng nghiên cứu của họ là những cặp song sinh. Phân tích sự khác biệt của cặp song sinh thật (cùng một trứng, có nghĩa là nhận dạng cùng một vốn gen di truyền) với cặp song sinh giả (của hai trứng, gen của chúng chỉ giống nhau một nửa) cho phép xác định được:
Có nhiều sự tương đồng của các đặc điểm cơ chế lão hóa, của nguyên nhân tử vong và tuổi thọ ở các cặp song sinh thật;
Mối liên kết tương đối yếu của những tác nhân ở cặp song sinh giả.
Do đó ý nghĩa lớn lao của tính di truyền đối với tuổi thọ bây giờ đã hoàn toàn rõ ràng, song, đến một thời gian gần đây vẫn chưa thực hiện được một công trình nghiên cứu đặc biệt nào về gen. Trong trường hợp này, tính di truyền tác động thế nào và có thể kiểm tra được nó không? Những người tham gia dự án “Khronos” có nhiệm vụ trả lời cho vấn đề này.
Gen lão hóa không nhiều!
Thoạt nhìn, nhiệm vụ như thế có vẻ quá lớn, đặc biệt nếu tính cả số lượng khổng lồ của gen quy định tính di truyền. Song, đúng là R. Walford đã không chỉ ra, theo ý ông thì cần tìm sự thật ở đâu và thực tế ông đã thu hẹp phạm vi công việc: trong cuốn sách cuối cùng của mình, ông nhận xét, vốn gen của người hầu như hoàn toàn tương đồng với gen ở hắc tinh tinh. “Về sự giống nhau của cấu trúc và sự khác nhau của gen thì con người và hắc tinh tinh có sự tương đồng nhiều hơn ở chó và cáo”.
Mặc dù có sự giống nhau, nhưng con người có thể sống tới 120 tuổi, còn hắc tinh tinh chỉ sống không quá 50 năm. Sự khác nhau nói ở đây là rất lớn. R. Walford bổ sung thêm: “Dường như chương trình gen về lão hóa đã được ghi trên một số rất ít các gen hoặc trên hệ thống gen và không đòi hỏi phải sử dụng hoàn toàn tất cả vốn gen di truyền. Và điều này cũng chứa đầy hứa hẹn! Vì như vậy sẽ hạn chế được không gian tìm tòi.
Ông thông báo, rằng nhóm các nhà nghiên cứu do ông đứng đầu ở phòng thí nghiệm tại Los Angeles của ông, ít nhất cũng đã xác định được một trong những hệ thống gen như thế, đáp ứng kịp thời cho sự thích nghi hoặc xâm thực của các bộ phận cấy ghép và cơ thể gọi đó là hệ thống chủ yếu dung hợp các mô.