Tác dụng của thái cực quyền

Phương pháp thái cực quyền kết hợp giữa ngoại và nội công, cố làm sao cho ý, khí, lực hài hòa với nhau
Ở nước ta hiện nay, phong trào tập thái cực quyền trong những NCT ngày càng phát triển rộng rãi. Qua thực tế, nhiều người gài thấy rõ đó là một loại thể dục dưỡng sinh truyền thống rất hợp với thể lực và tâm ý của mình.
Phương pháp tập thái cực quyền kết hợp giữa ngoại và nội công, cố làm sao cho ý, khí, lực hài hòa với nhau. Động tác nhẹ nhàng, từ từ, liên tục như dòng nước chảy đều đều. Y học hiện đại đã chứng minh: Tập thái cực quyền ít nhiều có tác dụng tốt với phòng chữa các bệnh huyết áp cao, mạch vành, thần kinh suy nhược, viêm phế quản mãn tính, ho lao, viêm dạ dày mãn tính, bệnh đường ruột, sa dạ dày, viêm khớp, viêm gan mãn tính, bệnh tiểu đường, và cả các bệnh ung thư.
Yếu lĩnh của thái cực quyền
Khi luyện, đầu nên nhẹ nhàng nghểnh lên trên như đang định đội một vật. Có thể chuyển động nhưng không co duỗi, làm cho nhẹ nhàng, uyển chuyển.
Thân người thẳng tự nhiên và bình ổn.
Hom ngực, lưng nhô. Hai tay hơi hướng vào trong, cơ ngực tự nhiên, thả lỏng; không nên co cứng 2 xương bả vai. Cơ lưng cũng tự nhiên theo sự co giãn của 2 tay.
Vai “chìm” và hạ khuỷu tay. Vai “chìm” chứ không được nhô lên. Xương bả vai hơi hướng nhẹ về phía trước; khớp khuỷu tay hơi co và hạ xuống. Như thế sẽ dễ thả lỏng được tay.
Tay như bánh xe chuyển động từ đầu tới cuối theo các đường vòng vèo; lúc nào cũng như đang ôm xoa lấy một quả bóng. Quỹ đạo chuyển động của 2 tay gồm vô số những hình tròn to nhỏ khác nhau.
Mắt phải nhìn theo đầu ngón tay đang chuyển động. Như thế mới tập trung chú ý được.
Lấy eo làm trục. Trong thái cực quyền, đó là phần chuyển động chủ yếu (như trục của bánh xe). Các hoạt động của chân tay, xoay chuyển đều lấy nó làm trung tâm.
Hạ vai thả bụng, khuỵu gối. Tay vai hạ tự nhiên, cơ bụng thả lỏng, 2 gối hơi khuỵu, hông mở ra sao cho “tròn thon” tư thế.
Di chuyển nhẹ nhàng. Từ eo kéo theo hoạt động của chân; hai chân nhấc nhẹ, đặt xuống êm hầu như không có tiếng động.
Khi luyện, căn cứ theo sự chuyển động của thân, mà di chuyển trọng tâm rõ từ chân này sang chân khác. Trọng tâm ở chân xuống, chân đặt xuống. Còn chân kia là chân chuyển, chân bước; hầu như không để trọng tâm ở đều giữa 2 chân; cố làm sao cho toàn thân trên dưới hoạt động nhẹ nhàng, thư thái.
Ý thế gắn liền. Trong tập luyện bất cứ động tác nào, ý niệm bao giờ cũng phải đi trước, sau đó mới đến động tác của thân thể.