Rèn luyện thân thể của người cao tuổi

Người cao tuổi và những quan niệm về sức khỏe
Trước đây, người ta quan niệm, ai không có bệnh hoặc không bị suy nhược thì người đó có sức khỏe
Quan niệm về sức khỏe
Pháp lệnh của nhà nước Việt Nam ra ngày 12/05/2000 quy định người cao tuổi (NCT) nam nước ta từ 60 tuổi trở lên và nữ từ 55. Theo quan điểm lão khoa và sự giáo dục thể chất, nói chung tuổi già của con người cũng bắt đầu từ khoảng tuổi ấy. Điều 23 trong Pháp lệnh NCT còn ghi: “Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện cho NCT rèn luyện sức khỏe…”
Theo cố giáo sư Phạm Khuê (2003), tuổi thọ trung bình của người dân nước ta trước Cách mạng tháng 8 là 32, đến nay khoảng 70. Mới tính đến 1999, nước ta đã có hơn 6 triệu NCT; dự đoán đến năm 2009 sẽ hơn 16 triệu. Riêng người trên 80 tuổi đang tăng rất nhanh. Nhưng chỉ có khoảng từ 4 đến dưới 10% NCT tự cho mình là còn sức khỏe mạnh. Bởi vậy, do lợi ích thiết thân về giữ gìn sức khỏe, phòng chống bệnh tật, lão hóa, nâng cao tuổi thọ tích cực nên NCT có nhu cầu tập luyện ngày càng cao, phong trào rèn luyện thân thể của họ phát triển sâu rộng và thường xuyên.
Trước đây, người ta quan niệm, ai không có bệnh hoặc không bị suy nhược thì người đó có sức khỏe. Hiển nhiên, không ốm đau bệnh tật là một điều kiện quan trọng của sức khỏe. Nhưng nếu chỉ có thể thì vẫn còn là một cách xem xét (quan niệm) thụ động về sức khỏe. Tuy vậy, những người Việt Nam đọc qua quyển “Vệ sinh yếu quyết” của Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác (từ thế kỷ 18) và “Lời kêu gọi toàn dân tập thể dục” của Hồ chủ tịch vào tháng 3 năm 1946 cũng thấy rõ một quan điểm về sức khỏe tích cực, toàn diện về tâm thể, kết hợp hài hòa giữa điều kiện tự nhiên, yếu tố vệ sinh và tự thân vận động, rèn luyện thường xuyên của từng cá nhân lẫn cộng đồng.
Theo tiến bộ của khoa học công nghệ, hàm nghĩa về sức khỏe ngày càng được bổ sung hoàn chỉnh. Năm 1948, trong lời nói đầu của Hiến chương tổ chức y tế – vệ sinh thế giới có nêu lên một định nghĩa mới, toàn diện, được thừa nhận trên toàn thế giới về sức khỏe: Sức khỏe là một trạng thái hoàn mãn về thân thể, tinh thần và xã hội, mà không chỉ là không có bệnh và suy yếu. Tuy vậy, từ góc độ sinh – y học là chính, viện sỹ Amôxốp (1998) cũng nhấn mạnh yêu cầu phải đánh giá lượng hóa được sức khỏe qua các chỉ tiêu ngày càng chính xác và toàn diện về đường huyết, hồng cầu, huyết áp, độ pH, điện tâm đồ,…