Khách thể từ quá khứ

Việc giảm dần số lượng xixtein và tritofan trên Trái đất là do oxy gây ra
Những khách thể đến từ quá khứ cực kỳ nhạy cảm với tác động của oxy, hiện nay tồn tại trong các protein – với dung lượng rất nhỏ. Việc giảm dần số lượng xixtein và tritofan trên Trái đất là do oxy gây ra. Vậy, nguy cơ ngày một, ngày hai chúng có thể biến mất do độc tính của oxy là có thật hay không?
Độc tính của oxy và superoxyt dismutada
Độc tính của oxy
Nói về độc tính và tính chất nguy hiểm của oxy đối với toàn bộ sự sống có đúng không, hoặc chí ít thì cũng thật lạ lùng? “Thở thế nào thì sống thế đó!” – Đềcác đã nói như vậy. Phải chăng việc đầu tiên người ta đề nghị cho người bị tai nạn giao thông trên đường lại không phải là mặt nạ oxy? Chẳng lẽ khi cần, để cứu nhiều mạng sống ở phòng hồi sức cấp cứu, người ta đã không dùng đến bình oxy hay sao? Phải chăng nguyên tố oxy kì diệu đã không góp phần cứu giúp nhiều người bị phẫu thuật, chấn thương hoặc khó thở, ấy là chưa nói đến những em bé sinh thiếu tháng.
Thật thiếu sáng suốt đến mức khó tin, khi khẳng định, rằng trong những tình huống nhất định thì chính oxy lại trở thành một chất độc đáng sợ nhất. Song, một thí nghiệm đơn giản sẽ làm cho chúng ta phải tin vào điều đó: cho bất cứ động vật nào thuộc loài có vú vào nơi chỉ có oxy thuần khiết thì nó sẽ chết rất nhanh. Chính vì nguyên nhân này nên việc thử hồi sức đầu tiên cho trẻ sơ sinh bằng oxy trong khi người ta còn chưa biết hết tính chất nguy hiểm của nồng độ oxy cao trong không khí, thường kết thúc bằng sự hình thành đục nhân thể, làm cho những bác sĩ sản khoa hết sức kinh ngạc. Bây giờ ta thấy rõ oxy làm tổn thương thủy tinh thể và các protein non trẻ: các mô mất hẳn tính trong suốt của nó và trở thành màu đục. Oxy, quả là một chất độc thật sự; nhưng suốt một thời gian dài, mặc dù có thêm những chứng cứ rất rõ ràng, vẫn không có người nào muốn thừa nhận sự thật của ý tưởng bị coi là hàm hồ này, bị coi là trái ngược với những cảm nhận tốt lành mà ta từng sống và hít thở trong không khí tươi mát.
Mãi đến năm 1969, Maccord và Fridrovitr mới xác định được nhân tố gây ra độc tính của oxy là superoxyt ion O2-, một nguyên tố rất nguy hiểm đối với mọi cơ thể sống. Năm 1983, tức là gần 15 năm sau, trong khoảng thời gian đó, quan niệm của các nhà khoa học về gốc tự do đã được phổ biến rộng rãi hơn nhiều, G.Maccord đã tuyên án dứt khoát về oxy: “Nếu như bây giờ còn ai đó đề nghị dùng oxy làm thuốc chữa bệnh thì chắc là người đó sẽ không vượt qua nổi kỳ kiểm tra về trí tuệ, thần kinh tại nước Mỹ (Food and Drug Administration). Lượng hoạt tính tối thiểu của oxy cũng đã được coi là chất độc.