Hiện tượng giập gẫy xương hông

Hiện tượng giập gẫy xương hôngThiếu vận động, sức khỏe kém cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng
Hiện tượng trên do 3 nguyên nhân:
Thành phần hóa học của xương NCT thay đổi. Các chất hữu cơ (chất xương và mucôit xương) vốn chiếm 1/3 trọng lượng xương, làm cho xương có tính đàn hồi, giảm đi theo tuổi già. Ở trẻ em, tỷ lệ giữa hai nhóm chất hữu cơ và vô cơ xấp xỉ 1/1 nên độ bật, dẻo cao, dễ phát triển. Khi về già, tỷ lệ chất hữu cơ chỉ còn 20% nên tình trạng ngược lại so với trẻ em, kém chịu đựng những va chạm, vấp ngã.
Đến thời kỳ cao tuổi, sự lưu chuyển máu ở khớp hông giảm, cung cấp máu thiếu, các đầu xương ít được bồi bổ nên giòn, xốp. Mặt khác các cơ, dây chằng, bao khớp,… cũng kém, lỏng đi.
Thiếu vận động, sức khỏe kém cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng.
Ba nguyên nhân trên đều quan trọng nhưng thiếu rèn luyện thân thể là nguyên nhân chính. Nếu biết tập luyện có hệ thống và lao động, hoạt động thể lực cần thiết và đủ mức sẽ tăng cường được cơ năng, tránh những tổn thương về xương trên. Thực tế cho thấy, tỷ lệ NCT có tập luyện hệ thống bị giập, gẫy xương theo tuổi già tương đối thấp so với NCT không tập.
Tập luyện đương nhiên phải phù hợp với lứa tuổi, giới tính, sức lực cụ thể. NCT vận động theo hình thức nào cũng cần rèn luyện, bảo vệ và củng cố khớp hông thích đáng. Nếu không bị đau đầu gối, cuối mỗi buổi tập nên làm thêm động tác ngồi xuống đứng lên (nếu thấy chóng mặt thì không làm), quay vặn eo hông… Ai đau sưng gối, có thể nằm ngửa co duỗi khớp hông như kiểu đạp xe đạp trên không.
Bên cạnh đó, cần vận động thận trọng, tránh bị va chạm, trượt ngã. Không nên tập bừa ẩu theo những cách chưa có cơ sở khoa học đầy đủ hoặc không thích hợp với sức lực, bệnh tình của mình như đi lùi, “trồng chuối”, treo người, leo cao, quay lộn nhiều vòng ở nơi trơn, cứng. Không có điều kiện bảo hiểm cần thiết hoặc chưa nắm được kỹ năng vận động thì càng không nên “liều” tập.
NCT cũng nên đi khám sức khỏe định kỳ, trong đó có cả về xương.
Câu 65. Người bị gẫy xương có nên tập luyện không?
Ai ở vào tình trạng trên thường ngại sợ vận động, không dàm hoặc không biết tập luyện thế nào cho hợp; chỉ nghỉ ngơi thụ động, tĩnh tại, chờ xương liền khỏi. Thực ra, làm như thế xương càng chậm liền, khớp cũng khó khôi phục hoàn toàn. Do đó cần vận động hợp lý mới đúng, chóng đỡ khỏi.
Nếu bị gẫy xương, tất nhiên phải sơ cứu, chẩn đoán kỹ, phục vi, cố định (dù có hay không phải phẫu thuật) và rồi sau phải dần rèn luyện cần thiết về cơ năng. Không thể thiếu hoặc coi nhẹ bất kỳ khâu nào trong quá trình trên.