Gốc tự do trong cơ thể sống

Mặc dù các thí nghiệm vật lý đã có sức thuyết phục nhưng không có nhà sinh vật học nào không nghĩ rằng các gốc tự do phát triển đều đặn, có thể sinh ra và mất đi trong quá trình sinh hóa ở con người và súc vật. Vì vậy, năm 1969, khi các nhà nghiên cứu Mỹ là Maccord và I.Fridovitr tuyên bố rằng superoxyt anion là gốc tự do nguy hiểm được tạo ra trong cơ thể sống và emzym như superoxyt dismutada, có thể tiêu diệt cơ thể, thì các bạn đồng nghiệp ở các viện nghiên cứu trên toàn thế giới đều tỏ thái độ hoài nghi về những lời tuyên bố của họ. Song sự việc này mỗi ngày một tích lũy nhiều hơn, các nghiên cứu trong lĩnh vực này tiến triển và thu được những kết quả khả quan và cuối cùng phải thừa nhận một điều hiển nhiên là các gốc tự do thực tế có thể phát sinh trong cơ thể sống. Nhưng phát sinh thế nào, vì sao?
Thở – đó là cuộc sống, nhưng chỉ có vậy sao?
Điều ấy thật ngược đời, nếu tất cả đều do lỗi của phổi. Trong khi thở, rõ ràng là các tế bào của ta được cung cấp oxy như xăng cho động cơ đốt trong, bảo đảm năng lượng cần thiết cho cơ thể; có vô số động cơ tí xíu của sinh vật phân tán ở bào tương, được gọi là ti lạp thể. Thế là oxy mang đến sự sống đồng thời với cái chết. Bạn sẽ thốt lên: “Không thể như vậy!”. Để hiểu rõ cốt lõi của vấn đề, ta buộc phải tưởng tượng, tự thu mình lại thành nhỏ bé một lần nữa. Bức tranh tế bào đang trải rộng trước mắt chúng ta. Và các ti lạp thể đây rồi. Nhờ có những “nhà máy điện” nhỏ xíu này, cơ thể sản xuất và tích lũy năng lượng cần thiết cho nó. Bất cứ lúc nào, năng lượng cũng cần cho tế bào trong quá trình diễn ra hàng loạt phản ứng chuyển hóa.
Trong quá trình làm việc của bất cứ một cỗ máy nào, thậm chí của một động cơ hoàn thiện nhất thì cũng sẽ cho ra chất thải và tế bào người cũng không phải là ngoại lệ: khoảng 5% oxy dùng cho tế bào sẽ còn lại không được sử dụng. Vì không có chỗ nào đến được – chúng đã tạo ra lõi quả đạn đại bác tí xíu, được đặt tên là gốc superoxyt. Chắc chắn bạn đã đoán được, dưới cái tên không chút hấp dẫn này còn ẩn giấu cả gốc tự do.
Nó không có khả năng phản ứng đặc biệt và tự do chuyển chỗ trong khoảng trống của gian bào, bị đẩy từ chỗ phát sinh đến khoảng cách lớn.