Đi dạo

Đi không nhịp nhàng, thời gian, cự ly, cường độ không hợp cũng không thể đạt kết quả tốt
Đi đứng không đúng (như vẹo, lệch) cũng làm cho xương sống biến hình, hoặc cơ phát triển không cân đối. Đi không nhịp nhàng, thời gian, cự ly, cường độ không hợp (quá nhẹ hoặc nặng) cũng không thể đạt kết quả tốt.
Đi dạo sau bữa ăn là một thói quen tốt. Tuy không nên vận động mạnh hoặc đi ngủ ngay nhưng nếu đi dạo trên sân, vườn, đường thoáng mát sẽ có lợi cho tiêu hóa. Do là nhờ chấn động nhẹ vào nội tạng, co bóp cơ bụng sau bữa ăn , cơ hoành vận động lên xuống có tác dụng xoa bóp tốt với gan và dạ dày, ruột, đẩy nhanh nhu động, cung ứng máu ở đây cũng tiết thêm nhiều dịch tiêu hóa, phòng tránh hiện tượng chướng bụng, khó tiêu.
Trên nhiều công viên, đường phố, ven hồ, sông, biển, trên đê… thoáng mát, trong lành mà hàng ngày sáng chiều rủ nhau đi bộ vui vẻ quanh đó thì thật tốt, rất có lợi cho tâm tình và sức khỏe. Ngoài ra ở đấy có nhiều Oxy và ion âm cũng có ích cho cơ thể. Nên chú trọng về cách đi bộ cho đúng (2 mắt nhìn về phía trước, ưỡn thân, hóp bụng, 2 vai ngang bằng, 2 tay đánh lăng tự nhiên, 2 chân luân phiên bước về phía trước). Tốc độ và cự ly tùy sức từng người, dần sẽ nhanh và kéo dài hơn. Tùy địa hình, thời tiết, đường đi, sức khỏe mà mặc quần áo và mang giày dép cho vừa.
Cách điều hòa thở trong tập đi bộ
Thường có 2 cách:
Cách thứ nhất là thở bằng ngực, tức là khi hít vào khoang ngực cũng phồng nở lên, còn khi thở ra thì xẹp xuống. Cách thở đúng này thường gồm các bước sau: cố mở rộng khoang ngực, hít không khí vào, làm cho không khí vào cả phần giữa lẫn dưới phổi, đồng thời cơ hoàng cũng hạ xuống.
Còn trình tự thở ra thì ngược lại. Trước tiên, cơ hoành cách đẩy lên, làm cho khoang ngực hẹp lại, đẩy không khí trong phổi ra ngoài. Tuy vậy khi thở ra cũng nên lưu ý không khom gù lưng, mà phải thư giãn ngực kịp thời.
Khi thở kiểu này cần chú ý:
Không nên quá chậm và định mỗi phút phải thở bao nhiêu lần, chủ yếu là nhịp thở cho tự nhiên. Khi mà dung tích sống đã tăng thì tự nhiên nhịp thở sẽ giảm dần.
Không nên hít vào quá mức, chỉ cần thấy vừa đủ là được.
Cũng không nên cố ý giữ cơ hoành cố định hoặc khi phổi đã đầy không khí thì cố ý đẩy nâng nó lên. Cần lưu ý, khí thở, vận động của cơ hoành chỉ có tính chất liên đới hô hấp.
Cách thứ 2 là thở bằng bụng. Khi hít thì bụng phồng lên, cơ hoành di động xuống dưới để đưa được nhiều không khí vào toàn phổi.