Dáng đi khuyết tật

Biểu hiện thường thấy là bàn chân chạm đất lệch sang một bên
Tuy chưa đến mức què, thọt, cụt nhưng có khác biệt nhất định. Những biểu hiện thường thấy là bàn chân chạm đất lệch sang một bên hoặc 2 gót và mũi ngoài bàn chân chạm đất cùng lúc.
Dáng đi biểu cảm
Trên cơ sở kỹ năng cơ bản, dáng đi này được hình thành qua một quá trình huấn luyện chuyên môn hoặc hoặc do ảnh hưởng lâu dài của nghề nghiệp tạo thành như đã nói ở trên. Dù sao tất cả những vận động biểu cảm đó đều dựa trên nền tảng kỹ năng cơ bản. Do đó, trẻ nhỏ cần được học tập kỹ năng cơ bản đúng trước.
Dáng đi bệnh lý
Đó là hệ quả của bệnh tật nào đó gây nên như chân ngắn chân dài, bại liệt hoặc một số bệnh khác. Có thể căn cứ một phần vào đó để chuẩn đoán bệnh tật.
Đi tuy là kỹ năng vận động cơ bản của con người nhưng không thể chỉ coi là bẩm sinh (thậm chí tự có rồi cũng tự mất). Nó cần được học tập, rèn luyện thông thường phải duy trì từ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo, thậm chí từ thuở nhỏ trong từng gia đình. Đối với những em bé bệnh tật, hay đi khó khăn, cần được đưa đi khám để tìm nguyên nhân, kịp thời chữa trị.
Người lớn cũng cần thấy đi là kỹ năng vận động thực dụng nhất và rất có lợi cho sức khỏe. Do đó trong đời sống hàng ngày, vào các giờ thể dục, huấn luyện quân sự, rèn luyện trong trại hè, tham quan dã ngoại… cần tìm cách nâng cao kỹ năng này và cách vận dụng hợp lý của nó. Riêng với NCT, tập đi bộ sức khỏe là cách tích cực phòng chống lão suy, thoái hóa sớm về công năng; làm cho các khớp hông, gối, cổ chân đỡ bị cứng, teo cơ cũng như giảm đàn tính.
Ngoài ra, trong quá trình đi, sự co giãn ở khớp gối cơ bản đều theo một trục thẳng tiến, biên độ vận động không lớn, sự ma sát ở khớp không mạnh… nên khó bị viêm xương sụn ở hông, gối hoặc các màng, bao trơn bọc các khớp đó. Trong thời kỳ hồi phục chức năng, người bệnh thường bắt đầu tập luyện từ đi bộ.
Có thể tập đi bộ vào sáng sớm, chiều tà hoặc sau bữa ăn 30 phút (lúc này chỉ nên là đi bộ nhẹ nhàng). Nên tập nơi không khí trong sạch, mát mẻ, thoáng đãng, an toàn như ở vườn hoa, công viên hoặc lề đường rộng rãi, ít người qua lại và cần kết hợp với thở. Tập cách này có lợi, đơn giản nhưng phải kiên trì lâu dài mới có kết quả
Những người mắc bệnh tiểu đường có di chứng sau trúng phong, đau dạ dày, huyết áp cao, các bệnh tim, thần kinh… đặc biệt cao tuổi, rất nên dùng cách tập trên.