Công năng của hệ thống hô hấp

Tập luyện đã tác động đến khả năng co giãn của cơ hô hấp, mở rộng phạm vi hoạt động của khoang ngực
Mặt khác, do hiệu suốt mỗi lần co bóp được nâng cao nên khi vận động nặng hơn một chút thì chỉ cần tăng lên bằng nhịp của người thường lúc yên tĩnh là đã đáp ứng được. Ngoài ra, khi vận động cực hạn thì nhịp tim người khỏe có thể lên tới trên 200 lần/phút. Còn thể tích máu được tâm thất bơm đẩy ra trong 1 phút lúc tĩnh khoảng 4,5 – 5,5 lít tăng lên khoảng 40 lít mà người ít tập luyện không thể đạt tới được. Chính nhờ sự co bóp vừa nhanh vừa mạnh này mà người khỏe có thể chịu đựng và thích ứng nhanh, tốt hơn với những hoạt động thể lực mạnh.
Rèn luyện thân thể còn nâng cao công năng của hệ thống hô hấp. Tập luyện đã tác động trực tiếp đến khả năng co giãn của cơ hô hấp, mở rộng phạm vi hoạt động của khoang ngực. Cơ hô hấp mà mạnh tất nhiên hoạt động hô hấp sẽ hiệu quả, hiệu số hô hấp cao hơn. Lúc bình thường, người khỏe thường thở chậm và sâu hơn. Mỗi lần thở dài hơn như vậy sẽ đỡ mệt . Khi tập hoặc lao động nhẹ thì không đến nỗi phải thở gấp và tức ngực. Còn đến lúc vận động nặng, phổi đồng thời tăng nhịp độ và độ sâu hô hấp để thỏa mãn nhu cầu cung cấp Oxy và thải khí Cacbonic. Người ít tập thì dung tích sống nhỏ, thở nông nên khi vận động mạnh dễ bị khó thở, tức ngực, khó chịu. Người không quen, kém ý chí thường dễ bỏ dỡ.
Người tập luyện có hệ thống, kể cả lúc tập nặng, thì quá trình trao đổi chất tăng cường, sự tiêu hao vật chất, năng lượng nhiều nên kích thích nâng cao nhu cầu dinh dưỡng của cơ thể. Cơ thể thông qua hoạt động phản xạ thần kinh mà nâng cao công năng tiêu hóa, hấp thu (từ nhu động của ruột cho đến tiết dịch tiêu hóa). Còn khi tập luyện, hô hấp phải sâu mạnh, làm cho mức hoạt động của cơ thành bụng và cơ hoành cách phải tăng, có tác dụng xoa bóp tim gan, ruột và dạ dày nên dễ tiêu hóa hơn. Và cũng nhờ tập luyện mà các cơ bụng, cơ vùng chậu hông thêm mạnh, giữ cho cơ quan tiêu hóa trong ổ bụng ở vị trí bình thường, góp phần phòng tránh được các bệnh sa nội tạng hoặc đại, tiểu tiện không tốt.
Mặt khác, cơ thể khi vận động luôn ở trạng thái biến động đa dạng, rất khó giữ được cân bằng về nước, muối, độ pH (axit – kiềm), áp lực thẩm thấu của tế bào cũng như sự tái hấp thu thành phần đường trong nước tiểu… Nhờ tập luyện mà hệ thống tiết niệu, nói riêng là gan thận, đã dần thích ứng và nâng cao được công năng khác, có lợi cho sự giữ gìn cân bằng nội mô, đẩy nhanh quá trình giải trừ các chất thải trong cơ thể và hồi phục.