Chất vô cơ và hữu cơ trong xương

Nhờ rèn luyện thân thể hệ thống nên các sụn khớp thêm dày, các cơ và dây chằng thêm to chắc
Xương người trẻ có nhiều chất hữu cơ hơn nên tính đàn hồi tốt hơn những người đứng tuổi, cao tuổi (đến khoảng tuổi nào đó cũng giảm dần theo lứa tuổi), từ mức khoảng 1/3 tăng dần lên đến 2/3. Do sự biến đổi về xương và cả khớp nữa nên NCT dễ bị sái khớp, dập gãy xương khi ngã hoặc va chạm. Ai rèn luyện thân thể tốt có thể giảm nhẹ, làm giảm quá trình lão hóa này.
Nhờ rèn luyện thân thể hệ thống nên các sụn khớp thêm dày, các cơ và dây chằng thêm to chắc, làm cho các khớp không chỉ thêm vững chắc mà còn nâng cao được độ co giãn của cơ, dây chằng, gân. Như vậy, khớp càng linh hoạt; có thể vận động dẻo khéo với biên độ lớn.
Tác dụng của rèn luyện thân thể tới sự thay đổi của cơ bắp lại càng rõ rệt. Khi ta tập căng, không chỉ giãn rộng các mao quản mà còn mở thêm khoảng 300 – 400 cái dự bị trong cơ, gấp chừng 5 lần so với lúc yên tĩnh. Do đó, sự lưu chuyển tăng mạnh làm cho các tổ chức trong cơ được cung ứng máu nhiều và tốt hơn, đẩy mạnh quá trình trao đổi chất. Trong quá trình tập luyện, một loạt phản ứng sinh hóa diễn ra trong cơ thể, làm hoạt tính của men nâng cao, giảm nước nhưng lại tăng protein, đường nguyên trong cơ làm cho cơ thêm to chắc, đặc biệt là sự gắng kết giữa sợi tơ, gân và xương. Như vậy, tỷ trọng giữa cơ và thể trọng sẽ tăng từ mức 35 – 40% của người thường lên tới khoảng 50%. Hiệu ứng rèn luyện thân thể tới các tổ chức của cơ thể còn thể hiện ở sự gia tăng số lượng các sợi thần kinh phân bổ trong tổ chức cơ cũng như tăng rõ rệt khả năng điều khiển của toàn hệ thống thần kinh đối với các cơ. Tốc độ và tính chính xác của phản ứng cơ trước kích thích thần kinh cùng sự phối hợp nhất trong những vận động khó và phức tạp. Người có tập luyện hệ thống thường dùng ít sức nhất (tiêu hao năng lượng cũng thế) nhưng đạt được hiệu năng vận động cao nhất.
Tác dụng của rèn luyện thân thể tới công năng tim phổi
Nhờ tập luyện hệ thống mà thành tim dày hơn, thể tích tim to hơn (ớ mức không bệnh lý). Đó chính là hệ quả thích ứng về hình thái và công năng của tim đối với những kích thích về tuần hoàn máu, vận chuyển nhiều Oxy cho cơ thể trong quá trình tập luyện. Thông thường những người tập luyện tốt thì lúc tĩnh nhịp tim chậm hơn. Điều đó có nghĩa thời gian mỗi lần co giãn của tim (bao gồm cả thời gian nghỉ ngơi) dài hơn, nên tập trung được nhiều sức lực cho những vận động lớn hơn khi cần thiết.